Tiếng hát Ngọc Linh – Ca Khúc Gạo Trắng Trăng Thanh -Minh Ơi và Tân Cổ Gạo Trắng Trăng Thanh

Tiếng hát : Ngọc Linh 

1/-Ca Khúc : Gạo Trắng Trăng Thanh– Nhạc: Hoàng Thi Thơ

Trình bày : Ngọc Linh

Gạo Trắng Trăng Thanh

Tác giả: Hoàng Thi Thơ

Trong đêm trăng, tiếng chày khua, ta hát vang trong đêm trường mênh mang
Ai đang say, chày buông rơi, nghe tiếng vơi tiếng đầy

Ai đang đi, trên đường đê, tai lắng nghe muôn câu hò đê mê
Vô đây em, dù trời khuya anh nhớ đưa em về

Muôn câu hò, hò hò khoan, đang mãi vang trong đêm dài,
Gái trai làng chiều hôm nay đang mãi say theo tiếng chày

Đêm chơi vơi gạo cười tươi, như chuyền hơi ấm, ấm lòng người

Hò hò hò
Anh em giã trắng cối này
Hò hò hò
Duyên ta ví đặng sông dài Long là Cửu Long

Muôn cầu hò hò hò khoan đang mãi vang trong đêm dài
Gái trai làng chiều hôm nay đang mãi say theo tiếng chày

Đêm chơi vơi, Gạo cười tươi như chuyền hơi ấm, ấm lòng người
Hò hò hò

Em ơi! Gạo trắng như ngà
Hò hô hò
Nuôi dân giết giặc
Hò hô hò
nước nhà là quang vinh.

Ai xa xăm, ai buồn chăng, nghe hát vang muôn câu hò thênh thang
Chân băng ngang, vào nơi đây, chấp mối duyên lỡ làng,

Trong đêm thanh, trăng tàn canh, bao tiếng ca theo tiếng chày nhanh nhanh
Dư âm xa, còn vang mãi trong ánh đêm trăng tà

Trong đêm thanh, trăng tàn canh, bao tiếng ca theo tiếng chày nhanh nhanh
Dư âm xa còn vang mãi trong ánh đêm trăng tà
còn vang mãi trong ánh đêm trăng tà
…còn vang mãi trong xóm nghèo làng ta…

 

 

2/-Ca Khúc : Mình Ơi !- Nhạc :Diệu Hương 

Trình bày : Ngọc Linh

Mình Ơi

Tác giả: Diệu Hương

Đôi chim là chim ríu rít trên cành
Em yêu là yêu tiếng gọi
của Mình là Mình, Mình ơi !

Đêm qua thức giấc bùi ngùi
Nhìn quanh là em không thấy mặt người
là người mình thương

Từ khi, từ khi là Mình bỏ em buồn
Đôi chim lơ láo, quay cuồng là cuồng biếng ăn
Co ro, co ro tìm một chỗ em nằm
Phòng không, phòng không là không chiếu lạnh
Nhện sầu là sầu giăng ngang

Mình là Mình, Mình ơi !
Mình đi là đi đi mãi quên lời
Lời xưa mà ta ước hẹn
Một đời là một đời sắt son
Cây xanh là xanh lá vẫn tươi màu
Riêng em là em héo tàn
Nhạt nhòa là nhòa tình xuân

Đôi chim gẫy cánh giữa đường
Từ nay là chăn gối ngậm ngùi là ngùi tiếc thương

Hò là hò ơi ới hò
Mình đi mô mà mình đi miết rứa không về
Rứa để em chứ rứa để em chẳng có ai nằm
rứa em chẳng có ai nằm kề một bên

Mình là Mình, Mình ơi !
Mình đi là đi đi mãi quên lời
Lời xưa mà ta ước hẹn
Một đời là một đời sắt son
Cây xanh là xanh lá vẫn tươi màu
Riêng em là em héo tàn
Nhạt nhòa là nhòa tình xuân

Đôi chim gẫy cánh giữa đường
Từ nay là em thôi hết được
gọi Mình là Mình, Mình ơi !

3/- Tân Cổ giao Duyên -Ca Khúc Gạo Trắng Trăng Thanh

Nhạc Hoàng Thi Thơ – Cổ Nhạc Loan Thảo

Trình bày : Nguyễn Hiền và Ngọc Linh

Lời bài hát: Gạo Trắng Trăng Thanh

hỡi ai đang đi trên đường đê thưa vắng, xin ghé vào đây đêm khuya trăng lạnh tiếng nhịp chày vui ta cất câu hò, gió mát nhẹ đưa hương gạo thoảng lưng trời
nàng về giã gạo ba trăng
để anh gánh nước Cao Bằng về ngâm
nước Cao Bằng ngâm thì trắng gạo
duyên chúng mình em có liệu được chăng?
xin anh hãy liệu lấy lời
kẻo thiên hạ cười em lả lơi ong bướm
tiện đây cho mận hỏi đào
vườn hồng đã có ai vào hay chưa?
mận hỏi thì đào xin thưa
vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào
ai sang xin bắt nhịp cầu
cho mận có cặp cho đào có đôi
em lớn khôn rồi lần lựa mà chi?
dẫu rằng xuân bất tái lai
cái mối duyên hài phải đợi lệnh mẹ cha
anh ơi đừng nói gần xa
vào đây giã gạo kẻo trăng tà trăng lu
hò… ơi…
sao vua chín cái nằm kề
thương em từ thuở mẹ về với cha
hò… ơi…
sao vua chín cái nằm xa
thương em nên mới ngẩn ngơ ra vào
xin em hãy hứa cùng anh một lời
có sá chi chín chờ mười đợi
thắng vắn năm dài nào quản công lao
chim trời vỗ cánh bay cao
biết là chim lạc về đâu mà tìm
sông dài cá lội biệt tăm
phải duyên chồng vợ mấy năm anh cũng chờ
anh với em mới tạng mặt nhau
nói sao như thể đã sâu ân tình
em ơi em ở có một mình
đôi vai gánh chữ chung tình đường xa
má hồng em khéo giữ màu răng trong như ngọc
mái đầu em hãy còn xanh
sao em ở vậy cho đành
không kiếm tấm chồng lành cho miệng thế họ mỉa mai
hỏi rằng em đợi chờ ai
em chờ lên hỏi thử ông trăng già
phải chăng phận gái như hạt mưa sa giữa trời
gặp anh như gặp giếng khơi
vừa trong vừa mát lại nơi thanh nhàn
chẳng may số phận gian nan
lầm than phải chịu phàn nàn cùng ai?