Đọc Truyện Chọn Lọc

– Truyện Ngắn :’Mưa Tháng Hạ’ Tác Giả: ‘Hoài Tâm’
Diễn Đọc : Hoài Hương – Hoài tâm – Trọng Nghĩa

MƯA THÁNG HẠ- Tác Giả ‘Hoài Tâm’

Có ở Phoenix mới thấy quý những buổi chiều mưa như hôm nay, nhất là cơn mưa đầu mùa giữa “mùa hè đỏ lửa”. Trời đang nóng hừng hực, bỗng dịu hẳn đi… Tôi vẫn yêu thích tiếng mưa rơi tí tách. Những buổi chiều mưa, tôi hay đứng bên cửa sổ ngắm mưa rơi. Qua màn mưa mỏng, bầu trời trắng đục một màu, cỏ cây lung linh như nhảy múa! Ngày còn nhỏ, tôi thích đếm bong bóng nước đọng trên những vũng nước mưa trước hiên nhà, để thả hồn về câu chuyện thần thoại có nàng công chúa kiêu kỳ, đòi cho được xâu chuỗi kết bằng bong bóng nước lóng lánh!
Chiều mưa nên thư viện vắng tanh. Tôi xếp nốt quyển sách cuối lên kệ rồi lấy bài ra học. Năm cuối của đại học bài chất cao hơn núi, mẹ tôi xót con gái út học đêm học ngày vất vả, đã mấy lần dục tôi nghỉ việc. Chỉ cái ý nghĩ phải xa thư viện này cũng đủ để tôi thắt ruột, tưởng như phải xa người mình yêu dấu! Tôi bắt đầu làm part time cho thư viện khi mới chập chững vào ngưỡng cửa đại học. Bốn năm trời, tôi thuộc lòng vị trí từng quyển sách một, ngay cả những quyển ít người mượn nhất. Những lúc thư viện vắng người, tôi say mê đọc sách. Anh Hải vẫn chế tôi là con mọt sách, anh đùa mỗi lần thấy tôi miệt mài đọc, quên cả thời gian:
– Con nhỏ Trang vớ được cái job này đúng là “chuột sa chĩnh gạo”, tha hồ mà đọc!
Ngoài tật mê sách, tôi thích mơ mộng vẩn vơ; có khi tôi ngồi bên cửa sổ hằng giờ gửi hồn theo đám mây trôi lãng đãng… Hai chị Diễm và Khanh của tôi thường phê bình:
– Nhỏ Trang nhà mình lập dị, không giống ai!!
Tôi ghét bị gọi là”lập dị”, tôi có cá tính riêng biệt của tôi. Hình như tôi không thích hợp với cái thế giới ồn ào phức tạp này!
Trong nhà, ngoài mẹ, tôi hay thủ thỉ tâm sự với anh Hải. Anh lớn hơn tôi 2 tuổi, nên không làm bộ người lớn như chị Diễm, chị Khanh! Anh Hải hay về phe với tôi mỗi lần tôi bị hai chị kết tội “mơ mộng viển vông”! Anh nói:
– Hai bà suốt ngày chỉ nói chuyện thời trang, nghe nhức cả đầu! Cứ mơ mộng như Trang mà …êm cửa êm nhà!

Kể ra anh Hải nói không ngoa chút nào! Những ngày còn ở Đà Lạt, chị Diễm, chị Khanh đã nổi tiếng diện! Hai chị tôi đều đẹp và diện thật đúng mốt, nên hợp nhau, thân nhau như bóng với hình. Những kiểu áo đẹp và sang, không kiểu nào chị Diễm, chị Khanh không có!
Khác với hai chị, tôi ít chú trọng đến thời trang. Tôi chỉ thích màu tím thơ mộng. Cả tủ áo của tôi toàn một màu tím: tím đậm, tím nhạt, tím hoa cà… 23 tuổi, tôi đẹp đơn sơ như một đóa hoa lan. Đi học, tôi mặc áo tím, thoa một lớp phấn mỏng lên khuôn mặt trái soan mịn màng. Tôi không cầu kỳ trang điểm, nhưng thế cũng đủ để đám bạn của anh Hải kéo đến chật nhà mỗi cuối tuần!
Ba mẹ tôi nhìn lũ con gái thường chép miệng:
– Có 3 đứa con gái trong nhà thật khổ, chỉ lo chuyện gả vợ gả chồng cho 3 cô cũng đủ bạc đầu!
Những lúc ấy, tôi bùi ngùi thương ba mẹ. Từ ngày qua đây, ba mẹ tôi già đi nhiều vì vất vả. Ba tôi hơn nửa đời người, đành bỏ nghề thầu khoán để yên phận với nghề họa viên kiến trúc, tối ngày bận bịu vẽ đồ án. Còn mẹ tôi, bàn tay cô giáo ngày xưa chỉ cầm bút chấm bài, bây giờ ôm đồm đủ việc trong nhà!
Hình như qua đây, ai cũng có một nỗi mất mát riêng. Chị Diễm, chị Khanh thỉnh thoảng cũng quên chuyện thời trang để nhắc lại thời mộng mơ thuở trước, để nhớ để thương! Tôi thích nghe chị Diễm, chị Khanh kể chuyện ngày xưa của hai chị, để tưởng tượng như chính mình đang được sống lại những ngày hoa mộng của tuổi mới lớn, với những rung động nhẹ nhàng khi e ấp nhận những cánh thư tỏ tình lén lút trao vội trao vàng! Hơn một lần, tôi xôn xao khao khát được biết cảm giác bâng khuâng khi tan trường, bước chân luống cuống vì biết có người theo sau…
Chị Diễm thực tế nhất nhà, chị thường nói:
– Cứ như nhỏ Trang mà sướng! Qua đây chưa học hết Trung học, chả mất mát gì cả! Tha hồ mà “adjust” với đời sống mới!
Cả nhà chỉ mình mẹ và anh Hải thông cảm những lần tôi phàn nàn bị tước đoạt tuổi ngọc khi chưa một lần được hưởng! Tôi không ưa đời sống vội vàng vô cảm giác ở đây! Nhìn lũ bạn quay cuồng vui với “đời sống mới”, tôi ngậm ngùi thương tiếc tuổi mộng mơ không sao tìm được ở cái xã hội yêu cuồng sống vội này! Những lúc ấy tôi thích im lặng nhớ về thành phố sương mù yêu dấu xa xôi ngàn dặm…
Tôi thường nhắm mắt để trí tưởng tượng tìm về căn nhà có mái ngói đỏ nằm lẻ loi bên cạnh triền dốc lối vào Lữ Quán Thanh Niên, nơi tôi đã sống một thời thơ ấu thần tiên. Tôi nhớ hoài những buổi chiều nắng vàng rực rỡ, tôi một mình thơ thẩn lên đồi nằm mơ mộng, hoặc theo Hiền Thục đi hái trộm hoa; hai đứa hồi hộp len lén chui hàng rào thò tay ngắt những cánh hoa rực rỡ đủ màu. Thục chơi thân với tôi suốt hai niên học Đệ Lục và Đệ Ngũ. Ba Thục từ Saigon đổi lên Đà Lạt. Ngày đầu vào học, cả lớp đã phá lên cười khi cô giáo giới thiệu tên cô học trò mới! Con nhỏ tóc ngắn cũn cỡn, ánh mắt tinh nghịch như con trai, mà có cái tên “Hiền Thục” kể cũng oái oăm! Hiền Thục ghét cay ghét đắng mỗi lần tụi bạn cùng lớp gọi tên nó, con nhỏ trợn mắt càu nhàu:
– Tao không thích gọi tao là …Hiền Thục, gọi tên Thục thôi là đủ rồi!
Mỗi lần nghe Thục càu nhàu vì cái tên Hiền Thục của nó, tôi lại bấm bụng cười! Có điều lạ là Thục lại chơi thân với tôi nhất lớp! Hình như nét yếu đuối của tôi làm con nhỏ động lòng thích đóng vai che chở. Thục bỏ cả những trò chơi tinh nghịch để theo tôi lên đồi nằm dài trên cỏ, hoặc lang thang đi hái hoa dại. Tôi cũng thích vẻ hồn nhiên nhí nhảnh của Thục, nên suốt hai niên học hai đứa thân nhau khắng khít.
Thục là con một nên mơ ước có anh chị để bớt cô đơn. Con nhỏ tỏ vẻ khó hiểu thấy tôi lạc lõng bên cạnh chị Diễm, chị Khanh ồn ào. Tôi thường ao ước có được người bạn tri kỷ hiểu mình, dù ở thật xa xôi để tâm tình. Trong nhà, anh Hải tương đối gần gũi với tôi thì ngoài giờ học chỉ say mê đọc kiếm hiệp. Còn chị Diễm, chị Khanh tối ngày bận bịu làm đẹp, chả ai thèm đoái hoài nghe tâm sự của tôi!

Ngày đầu năm, trường tôi tổ chức gửi quà Xuân tặng chiến sĩ. Chỉ cái đề tài tặng quà mà cả lớp Đệ Ngũ chúng tôi ồn ào như cái chợ, mỗi đứa tán một câu! Hiền Thục pha trò:
– Tao gửi cho chàng một gói mứt gừng, chàng ăn cay lè lưỡi sẽ nhớ mãi em gái hậu phương!
Hồng Ngọc nham nhở không kém:
– Còn tao, tao sẽ gửi một tá khăn tay cho anh tiền tuyến để anh thấm nước mắt mỗi đêm nằm tương tư bà xã!!
Tôi ngồi đấy, nghĩ đến người chiến sĩ không quen. Thêm một Xuân nữa xa nhà, chắc anh buồn lắm? Tôi xin tiền mẹ, rủ Thục ra chợ mua vải phin trắng nõn để thêu khăn tay làm quà Xuân tặng người lính chiến xa lạ.

Thục phản đối ầm ĩ:
– Xí xọn dữ! Công ngồi thêu khăn để lên đồi hái sim. Ra chợ mua khăn may sẵn rẻ rề!
Rồi con nhỏ cười khúc khích:
– À, hay là mày tính biểu diễn công dung ngôn hạnh để kiếm “bạn tâm thư”? Khai thật đi, rồi tao cho mượn địa chỉ viết thư để mẹ khỏi mắng?!
Câu nói đùa của Thục làm tôi nảy ra một ý nghĩ liều lĩnh. Biết đâu người lính xa nhà kia chẳng cùng chung tâm trạng cô đơn lạc lõng như tôi? Tôi thu hết can đảm đề nghị Thục để nhờ địa chỉ của nó. Để cho bảo đảm, tôi hỏi Thục cho tôi mạo danh nó để gửi quà cho người lính không quen!
Sau một hồi căn vặn làm khó dễ, Thục bằng lòng với điều kiện tôi phải cho nó xem thư nếu được hồi âm. Tôi cũng bắt Thục hứa giữ kín chuyện này, không được tiết lộ với bất cứ ai!
Tối về, tôi cặm cụi thêu khăn. Ở góc khăn, tôi tỉ mỉ thêu một cánh hoa tím thẫm trên nền khăn trắng nõn, rồi đề tên Hiền Thục gửi đi.
Khăn tay gửi đi vài tuần thì một sáng vào lớp, Thục thì thầm:
– Mày có thư của anh tiền tuyển gửi về, nhỏ à!
Thục vừa nói, vừa chìa phong thư ra. Tôi chưa kịp phản ứng thì con nhỏ tinh nghịch dấu biến đi. Buổi chiều tan học, tôi phải năn nỉ mãi mới lấy được thư sau khi khao Thục một chầu khô mực nướng ở hồ Xuân Hương.
Tôi mân mê lá thư, nơi góc phong bì là nét chữ rắn rỏi ghi tên người gửi: “Trung úy Hoàng Đình Vũ – KBC…” Lá thư đầu của Vũ tôi đọc đi đọc lại không biết chán. Vũ khen khăn tay tôi thêu đẹp: “Tôi sẽ cất kỹ để dành, khăn đẹp thế mà để lau mồ hôi hành quân thì phí công cô Thục cặm cụi ngồi thêu!…” Tôi ngượng ngùng đọc tiếp, Vũ xin phép thỉnh thoảng được viết thư thăm tôi để được nghe kể chuyện xứ hoa đào.
Từ đấy, thỉnh thoảng tôi và Thục chúi đầu mải mê đọc những lá thư của Vũ viết về từ những địa danh thật lạ. Dần dần tôi cảm thấy thật gần gũi với Vũ sau khi nghe chàng kể ba mẹ Vũ mất sớm, chàng ở với bà cô ruột từ nhỏ. Vũ tự vất vả lập thân từ những năm đầu vào Đại Học. Chàng đang học năm thứ ba Điện thì bị động viên. Những cánh thư tới tấp gửi về địa chỉ Thục làm con nhỏ ngờ vực:
– Mày coi chừng! Mấy ông lính xa nhà bay bướm, nói dối như cuội không tin được!
Tôi chỉ cười im lặng mỗi lần Thục cảnh cáo. Đầu óc ngây thơ của tôi đầy ăm ắp những mộng đẹp, tôi chả hoài hơi nghi ngờ cho tâm hồn vướng bận.
Một lần Vũ gửi tặng tôi một tấm hình chàng chụp chung với bạn đồng đội. Đằng sau tấm hình, Vũ chú thích: “Anh xa thành phố lâu ngày nên rừng rú, kiếm hoài không có tấm hình nào chụp riêng để tặng cô bé. Hiền Thục coi kỹ ở hàng thứ nhì, anh chàng đeo kính cận thị cao lênh khênh là anh đấy!..” Tôi tìm thấy Vũ theo lời chàng chỉ, tấm hình chụp chung cả tiểu đội không đủ lớn để tôi thấy rõ mặt Vũ, nhưng cũng đủ để lòng tôi lâng lâng xao xuyến!
Có lần Vũ tâm sự: “…Bé biết không? Anh nhiều tật xấu khinh khủng! Anh đam mê, lì lợm, lại còn hay ghen nữa! Người yêu của anh, anh muốn quen cô ấy khi cô ấy mới 13 tuổi! Các cô bây giờ bay bướm lắm! 17, 18 tuổi là bồ bịch như điên! Cô nào trước khi lấy chồng cũng đốt một tập thư tình dầy cộm! Anh không muốn người yêu của anh yêu ai trước anh, nên chỉ còn cách làm quen cô ấy từ lúc còn bé tí là …chắc ăn!” Tôi đọc thư thẹn thùng, tưởng như đang nghe lời tỏ tình kín đáo. Thư này tôi dấu biến không cho Thục xem. Con nhỏ tinh nghịch đem thư tôi ra “bình” cho cả lớp nghe thì có nước tôi độn thổ!!
Thư cuối viết cho tôi từ một tỉnh xa lạ miền Trung, Vũ nhắc khéo: “Cô bé ăn gian đấy nhé! Không chịu gửi hình cho anh biết mặt gì cả! Đợi tình hình bớt căng thẳng, anh nhất định lấy phép lên Đà Lạt, đến tận cổng trường Bùi Thị Xuân kiếm cho bằng được cô bé Hiền Thục!…”
Thục đọc thư tái mặt, con nhỏ sợ có ngày Vũ tìm đến trường kiếm tên nó như lời chàng nói trong thư! Thục bắt đâu ân hận đã cho tôi mạo danh nó để viết thư cho Vũ. Còn tôi, tôi đâm hối hận đã không thành thật với Vũ từ lúc đầu. Cuối cùng, tôi thu hết can đảm viết thư thú tội với Vũ. Thư này, để chuộc tội, tôi kèm theo tấm hình anh Hải chụp tôi đang nghiêng đầu làm điệu níu cành mimosa trước cổng nhà.

Thư viết rồi, chưa kịp gửi đi thì cả Đà Lạt rối loạn, kinh hoàng vì tin Việt Cộng tràn ngập miền Trung. Còn đang hoang mang lo sợ cho số phận Vũ, thì ba mẹ tôi quyết định dọn gấp về Saigon để tránh thảm cảnh chạy loạn phút chót. Chuỗi ngày sống ở Saigon quá ngắn ngủi, tôi chưa có giờ để làm quen với lũ bạn cùng lớp, con đường Hiền Vương đi về chưa quen lối, thì lại một lần nữa nghẹn ngào theo ba mẹ, anh chị xuống tàu vĩnh biệt thủ đô yêu dấu!
9 năm trời ở Mỹ chưa dài đủ để biến đổi tâm hồn tôi. Tôi vẫn là con bé mơ mộng ít nói, mê sách hơn mê nhạc thời trang! Ngày mới đến Mỹ, gia đình tôi được một nhà thờ Tin Lành ở Phoenix bảo lãnh. Nghe ba mẹ tôi quyết định về đây định cư, chị Diễm, chị Khanh ồn ào phản đối, dáng chừng sợ không kiếm ra ý trung nhân ở xứ sa mạc buồn tẻ! Anh Hải giữ lập trường ba phải:
– Hai bà lắm chuyện, ở nhờ nước người ta thì đi đâu mà chẳng giống nhau?!
Chỉ mình tôi im lặng an phận, tôi còn mải bận tâm thương xót lũ bạn đứa còn, đứa mất. Thục ngày cuối nghe tin ket lại ở Đà Lạt. Còn Vũ, người tôi chưa bao giờ gặp mặt, thì đã biệt vô âm tín!
Đến Phoenix, chị Diễm lớn nhất nhà đành bỏ mộng làm luật sư để ghi tên học nghề nha tá cho thực tế! Thời gian đầu, chị luôn miệng tiếc mấy năm học luật, qua đây suốt ngày chuyển kìm, chuyển đục cho ông nha sĩ Mỹ già khó tính! Duyên số run rủi anh Khải chán cảnh ồn ào, từ Cali dọn sang mở phòng mạch, gặp chị Diễm ngày rằm đi lễ chùa. Chỉ vài tháng sau, anh Khải đã thường trực đóng đô ở nhà tôi những ngày cuối tuần, không chịu rời chị Diễm nửa bước! Hiện thời, chị Diễm đang tíu tít bận rộn may áo cưới để chuẩn bị Giáng Sinh lên xe hoa.
Ba mẹ tôi từ đấy bớt một mối lo, chỉ còn chị Khanh và tôi. Chị Khanh qua đây bỏ ngành Mỹ Thuật đang học dở đang để theo học lớp Thảo Chương Viên. Chị đang làm cho một công ty dưới phố, sáng đi chiều về, diện còn hơn Mỹ chính cống! Chị khéo tay, tự vẽ những kiểu áo thật đẹp rồi may lấy, kiểu nào cũng đẹp cũng sang. Chị Khanh thường dọa dẫm sẽ bỏ xứ xương rồng nóng bức, để thực hiện giác mộng “thiết kế thời trang” ở những thành phố lớn. Nhưng thấy mẹ tôi thở vắn than dài lo cho con gái, chị thương mẹ nên thay đổi ý định.

Năm ngoái, anh Nam, con bác Phán, từ Virginia đổi về đây làm việc nên ghé thăm ba mẹ tôi. Anh Hải tình nguyện đưa anh Nam đi “thăm dân cho biết sự tình” của Phoenix. Chỉ được vài hôm, đã thấy anh Hải nhường chức hướng dẫn viên cho chị Khanh để đưa anh Nam đi ngắm lá vàng mùa thu trên miền đất đỏ Sedona. Ba mẹ tôi hỏi, thì anh Hải viện cớ bận học thi ra trường. Riêng với tôi, anh tủm tỉm cười:
– Sao Trang ngu thế? Có ai cần anh nữa đâu?!
Tôi mỉm cười, từ đây ba mẹ tôi lại nhẹ bớt một mối lo nữa! Còn tôi, mặc cho đám bạn của anh Hải ngẩn ngơ say đắm, tôi vẫn chưa vội để lòng mình vướng bận vì ai! Anh Long, anh Cường, anh Quý…anh nào tôi cũng ân cần quý mến, nhưng tôi chưa bao giờ hứa hẹn xa xôi với một ai. Tôi như mang tâm trạng của kẻ đợi chờ, nhung không biết mình chờ đợi cái gì?!
– Xin lỗi, cô có thể cho biết cách thức xin thẻ thư viện không?
Tôi giật mình ngẩng đầu lên. Người đàn ông cao lênh khênh đứng đó, đôi mắt sau cặp kính cận nhìn tôi đăm đăm. Tôi ngạc nhiên vì ngoài những người thường đến đây mượn sách, ít ai đoán biết quê hương tôi để nói tiếng mẹ đẻ thân thuộc lần đầu gặp gỡ giữa thư viện này! Như đọc được ý nghĩ của tôi, anh chàng hóm hỉnh đưa mắt liếc xấp bài tôi đang học dở dang. Trước đó, tôi đã nắn nót ghi: “Lê Thị Vân Trang” ở góc trang giấy!
Tôi lúng túng đưa tờ đơn cho người khách lạ, rồi ngồi đó cố moi óc nhớ xem đã gặp anh chàng ở đâu. Khuôn mặt tôi chưa gặp lần nào, nhưng sao mang nhiều nét thân quen?!
Người đàn ông đã quay lại với tờ đơn trên tay, mỉm cười thân thiện:
– Chiều mưa vắng vẻ, thư viện yên tĩnh thế này chắc cô Vân Trang tha hồ gạo bài?
Tôi cười ngượng ngập đón tờ đơn từ tay anh chàng. Tôi bỗng lặng người, suýt đánh rơi tờ giấy! Nét chữ rắn rỏi quen thuộc và cái tên “Hoàng Đình Vũ” làm tôi bối rối! Không lẽ lại có sự trùng hợp tình cờ như thế?
Vũ kiếm chuyện làm quen:
– Trước kia ở Việt Nam, cô Trang học ở đâu?
Tôi bồi hồi kể tên ngôi trường yêu dấu ở thành phố sương mù đầy kỷ niệm. Ánh mắt Vũ thật buồn, chàng bùi ngủi nói khẽ:
– Tôi cũng có cô bạn nhỏ rất thân, trước kia học ở Bùi Thị Xuân. Gần 10 năm nay tôi không được biết tin..
Nỗi xúc động ập tới đột ngột làm tôi không thốt được nên lời. Tôi nhìn Vũ, rưng rưng nước mắt:
– Anh Vũ! Cô bạn nhỏ “Hiền Thục” của anh ngày xưa vẫn còn nhớ đến anh!
Vũ mở to mắt ngạc nhiên, rồi giọng chàng rộn rã reo vui:
– À! Cô bé này ghê thật, bấy lâu nay nói dối anh! Thảo nào nhìn màu áo tím em mặc, anh có cảm tưởng đã biết cô bé từ bao giờ!
Vũ nhắc nhở:
– Ngày xưa, cô bé thường kể cho anh nghe là cô bé thích màu tím thơ mộng, nhớ không?
Tôi ngập ngừng thú tội, không quên kể cho Vũ nghe lá thư và tấm ảnh tôi không bao giờ gửi vì những biển cố dồn dập.
Ánh mắt Vũ trìu mến nhìn tôi, chàng bóp nhẹ tay tôi thông cảm. Tôi nghe lòng vui rộn rã, hình như tuổi ngọc của tôi đang muộn màng tìm đến sau giấc ngủ quên! Chiều mưa thư viện vắng người, chỉ còn lại Vũ với tôi. Tôi ngồi đấy nghe chàng kể lại những ngày gian khổ cùng bạn đồng đội lặn lội vượt rừng tìm về Đà Nẵng, rồi từ đó vào Saigon trình diện. Sau cùng là ngày 30-4, chàng như người mất hồn theo người bạn hải quân xuống tàu rời bến Bạch Đằng.
Giọng Vũ thật ấm, chàng tâm sự:
– Trang biết không? Anh qua đây làm đủ nghề để đi học lại ngành Điện. Bây giờ thì anh đỡ vất vả nhiều rồi!
Chàng ngừng nói, nhìn vào mắt tôi:
– Mấy năm nay, anh đã chán mùa đông lạnh lẽo ở Missouri! Nghe nói Phoenix ấm áp hiền hòa nên anh tìm đến, không ngờ gặp cô bé ở đây như một giấc mộng. Từ nay anh hết muốn đi đâu!
Tôi mơ màng cảm ơn thành phố sa mạc nơi tôi đang ở. Tất cả xảy ra như một sắp đặt huyền diệu của Tạo hóa! Anh Khải chán cảnh ồn ào về đây gặp chị Diễm, sau đó là chuyện tình của chị Khanh và anh Nam. Bây giờ là lượt tôi…
Tôi nhìn ra ngoài trời, mưa đã bớt rơi nặng hạt. Những hạt nước mưa nhảy múa như cùng chung nỗi vui của Vũ, của tôi. Tôi hình dung đến nét mặt rạng rỡ của ba mẹ tôi khi ba mẹ trút nốt được mối lo cuối. Tôi chợt thấy lòng ấm lại…
Hoài Tâm 1986