Tiếng Hát Chú Út và cô Út Canada- Ca Khúc-“Saigon Thứ Bảy” – “Quê Hương Bỏ lại” -“Một Lần Đi”- “Tôi Biết Tôi Sẽ Buồn “

Sài Gòn Thứ Bảy

Tác giả:  Anh Bằng

Sài Gòn thứ bảy ngàn hoa trên đ­ường…
Lòng mình cứ tư­ởng mùa xuân yêu đư­ơng
Đời tôi năm tháng phong sư­ơng
Dầm m­ưa dãi nắng biên cư­ơng
Nay tôi về kiếm ngư­ời tôi thư­ơng …

Sài Gòn thứ bảy còn ai mong chờ …
Một ng­ười lính trẻ về thăm kinh đô …
Ng­ời lính chiến ấy là tôi ..
Lần đi khi nắng ch­ưa vơi ..
Gởi trọn nỗi th­ương cuộc đời..

ĐK:
Ô hay chốn đây
Bao lần tay nắm tay ..
Nh­ưng rồi chiều hôm nay
Tôi đi tìm em nào thấy !
Thôi nhé giây phút sống tơ v­ương !
Ngày mai tôi lên đ­ường
Với những ng­ười thư­ơng

Tiền đồn vắng vẻ mà sao không buồn
Sài Gòn thứ bảy mà nghe cô đơn
Còn biết nói những gì hơn..
Tình tôi dâng hiến giang sơn
Chắc ngư­ời ấy không giận hờn !!!

Quê Hương Bỏ Lại

Tác giả: Tô Huyền Vân

Những ngày xa quê hương
là những ngày mang đau thương.
Một ngày xa quê hương
là một ngày mang đau khổ

Một ngày không nắng ấm
và một ngày mong mưa rào
một ngày thiếu hơi thở
của đồng cỏ nước Việt Nam

Đất nào sinh ra tôi
mẹ hiền nào cưu mang tôi
Miền nào nuôi thân tôi
mà giờ này tôi xa rồi

Này dòng sông phơi nắng
kìa đồng ruộng lúa chín vàng
giờ này đã xa rồi
và ngàn đời nhớ Việt Nam

Hãy nhớ và hãy nhớ
Người Việt Nam đang lạc loài
Hãy thương và hãy quý
Tình đồng bào ta với ta
Hãy biết và hãy biết
Rằng ngày mai khi ta về
Hãy nhóm ngọn lửa hồng
Đốt sáng vạn niềm tin

Gió chiều mang hương quê
Lòng giật mình trong cơn mê
Ngày dài ôi lê thê
Mà hồn mình như ê chề
Sài Gòn trong nắng cháy
Đà Lạt dấu trong sương mờ
chiều nào biển Vũng Tàu
sóng tận cùng đến Cà Mau

Nhớ chiều quê hương ơi
Thật tận cùng xa xôi thôi
Vùng trời Nha Trang xưa
Và dòng Đồng Nai hững hờ
Nào Cần Thơ nắng ấm
Kìa ruộng đồng lúa chín vàng
Giờ này đã xa rồi
và ngàn đời nhớ Việt Nam.

Một Lần Đi

Tác giả:  Nguyệt Ánh

Sài Gòn ơi, ta có ngờ đâu rằng
Một lần đi là một lần vĩnh biệt
Một lần đi là mòn lối quay về
Một lần đi là mãi mãi thương đau
Người tình ơi, ta có ngờ đâu rằng
Một lần đi là nghìn trùng cách biệt
Một lần đi là muôn kiếp u sầu
Một lần đi là vĩnh viễn xa nhau
Giọt nước mắt cho anh
Giọt nước mắt cho em
Giọt nước mắt cho bạn bè
Lệ khóc cho mẹ già
Lệ khóc cho ngườ tình ở lại quê hương
Lần cuối xé tay nhau
Lần cuối khóc bên nhau
Lời cuối sao nghẹn ngào
Còn đó bao đoạn đường
Còn đó bao đoạn tình bỏ lại sau lưng
Sài Gòn ơi, ta có ngờ đâu rằng
Mẹ hiền xưa, giờ về cùng đất lạnh
Bạn bè xưa, giờ phương Bắc lưu đày
Người tình xưa, giờ đang sống điêu linh
Sài Gòn ơi, ta có ngờ đâu rằng
Một ngày qua là một ngày ly biệt
Một ngày qua là ta mất nhau rồi
Một ngày qua là muôn kiếp chia phôi

Tôi Biết Tôi Sẽ Buồn

Tác giả:  Nhật Ngân  

Tôi biết tôi sẽ buồn
Khi một mình lang thang trên đất khách
Tôi biết tôi sẽ buồn
Khi một đời sống kiếp lưu đày
Tôi biết trên xứ người
Khi tìm lại một chút quê hương
Một sợi khói hắt hiu bay trong nắng chiều
Cũng sẽ làm mình thương nhớ xót xa
Tôi biết tôi sẽ buồn
Khi một mình đêm sâu thức giấc
Tôi biết tôi sẽ buồn
Khi nhìn trời tuyết trắng giăng đầy
Tôi biết tôi sẽ buồn
Như là người Do Thái lang thang
Một giọng nói tiếng ru sực thơm sữa mẹ
Cũng chỉ còn gặp trong giấc mơ thôi

Nhưng tôi vẫn đi. Dù gì tôi vẫn đi
Ði để được nói tiếng con tim
Ði để được nói những sự thật
Ði tôi vẫn đi. Dù gì tôi vẫn đi
Cho dù biển sóng lớn dập vùi
Cho dù ngục tù vẫn giăng giăng

Tôi biết tôi sẽ buồn
Khi vụng về môi chưa quen tiếng nói
Tôi biết tôi sẽ buồn
Khi lạc loài giữa chốn xa lạ
Tôi biết tôi sẽ buồn
Khi đành lòng rời bỏ quê hương
Và dù thế vẫn dang tay ôm nỗi buồn
Ðể được làm người nói tiếng TỰ DO