Tiếng Hát Lê Dung – Ca Khúc :”Biển Cạn”- “Loài Hoa Không Tên”-Vọng Cổ “Thoại Khanh Châu Tuấn”

Biển Cạn

Tác giả: Nguyễn Kim Tuấn

Có người từ lâu nhớ thương biển
Ngày xưa biển xanh không như bây giờ biển là hoang vắng
Lời tôi nhỏ bé tiếng gió thét cao biển tràn nỗi đau
Tình em quá lớn sóng cũng vỡ tan đời tôi đánh mất
Giấc mơ không còn biển xưa đã cạn
Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lòng với tôi
Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn

Có người hẹn tôi tới phương trời
Biển xưa lắng nghe trắng xóa nỗi niềm biển không lên tiếng
Ðời tôi nhỏ bé trước những khát khao chìm trong nỗi đau
Tình em quá lớn với những đam mê làm nên oan trái
Sóng reo não nề hải âu không về
Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lần với tôi
Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn

Đời tôi nhỏ bé trước những khát khao chìm trong nỗi đau….
Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn…..

Loài Hoa Không Tên

Tác giả: Song Ngọc & Xuân Điềm

Có người hỏi tôi: “Hoa nở không tàn hoa gì đó anh?”.
Xin trả lời rằng “Hoa nở không tàn mang tên tình ái”.
Trên bước đường trần làm kiếp hoa đơn,
trong tâm khảm người đời là kiếp không tên
nhưng hoa vẫn mặn mà, hoa vẫn đậm đà trong hồn thi sĩ.

Kể chuyện người nghe Hoa Tuyết Trinh tình thiếu phụ thuở xưa.
Lên núi đợi chồng mong mỏi mong mòn phai hương nhạt phấn.
Ai chốn địa đầu, người cuối sông Tương, trơ trơ đứng giữa trời thành đá ôm con
cho nhân thế bùi ngùi ghi chép thành lời thương xót một đời hoa.

Chuyện ngày xưa ai quên, cùng loài hoa không tên đưa lối Lưu Nguyễn lạc cung Tiên.
Lòng trần chưa phôi pha làm buồn bao Tiên Nga, ngang trái kia gieo vào đời hoa.
Và lòng ai không thương một loài hoa Nam Xương soi bóng đêm trường gọi anh thương.
Người chồng kia u mê, phụ tình yêu phu thê cho nát tan đi một đời hoa.

Nói chuyện đời tôi, chinh chiến lâu rồi sông hồ biết tên.
Băng suối vượt ngàn, đôi lúc chợt buồn trông hoa chạnh nhớ.
Tôi nhớ một người cùng kiếp hoa kia mang đôi mắt gợn buồn nhìn bước tôi đi trong sương khói mịt mù nơi tuyến địa đầu cho lỡ một đời hoa.

THOẠI KHANH – CHÂU TUẤN

Tác giả: Viễn Châu (tân cổ)

Nói lối:
Ai nức nở với giọng đàn Tư Mã
Nhạc sầu vương theo chiếc lá lạnh lùng rơi
Đàn làm chi buồn lắm Thoại Khanh ơi!
Tay ray rứt bồi hồi sa ngấn lệ.

VỌNG CỔ:
Câu 1:
Cầm chiếc đàn lên nghiêng vai cõng mẹ tìm người thương khắp cả bốn phương… trời. (16)
(17)(18) Mẹ ơi, đôi mắt của con nay đã mù rồi. (20)
Chiếc tỳ bà chùng dây long phím, vẫn u hoài theo những giọt mưa rơi. (SL) (24)
Đường sang Tề diệu vợi xa xôi, tiếng ve ngân hòa lẫn tiếng xạc xào, (28)
của những chiếc lá vàng bay, giữa một chiều thu trên đường về biên ải. (32)

(Nghỉ 8 nhịp)
Câu 2:
Đàn kêu tích tịch tình tang
Thiếp nay cõng mẹ tìm chàng, chàng ôi! (12)
Từ ngày phu phụ lìa đôi
Lệ em như thể lá rơi bên đường. (16)
(17)(18) Muôn dặm tìm nhau cho vẹn chữ can thường. (20)
Mẹ già nua mái đầu sương điểm trắng. Em mỏi mòn máu thắm cạn buồng tim. (SL) (24)
Tìm anh như thể tìm chim
Chim bay biển Bắc, em tìm biển Đông (28)
Dặm đường cát bụi, gai chông
Bởi quá thương chồng em há ngại đường xa. (32)

(Nghỉ 12 nhịp)
Câu 3:
Chữ phu thê một ngày cũng nghĩa, đạo vợ chồng em giữ vẹn tào khang. (16)
Đêm quay tơ dưới anh trăng loan, ngày mưa nắng tảo tần nuôi mẹ! (20)
Có ngờ đâu đất bằng nỗi lên giông tố, em bỏ quê nhà cõng mẹ dời chân. (SL) (24)
Dao vàng cắt thịt máu tuôn
Thành tâm nuôi mẹ thánh thần chứng tri (28)
Kề vai cõng mẹ ra đi,
Tròn câu hiếu đạo em sá chi cơ hàn. (32)

Nói lối:
Ai nghe được tiếng đàn ngoài biên ải
Điệu u hoài khắc khoải lúc tàn canh.
Có phải chăng tiếng đàn ấy của Thoại Khanh!
Vai cõng mẹ tìm chồng nơi Tề quốc.

VỌNG CỔ:
Câu 4:
Mẹ ơi giữ vẹn phận làm dâu con quản chi cuộc đời đói lạnh muôn dặm đường xa con nào nại cảnh cơ… hàn. (16)
(17)(18) Mẹ! Mẹ hãy ngồi đây để nghe tiếng con đàn. (20)
Con nuôi mẹ bằng lời ca, tiếng nhạc, để qua hồi đói lạnh lầm than. (SL) (24)
Gậy tre dò bước quan san
Lệ rơi theo những điệu đàn sầu thương. (28)
Miễn là trọn đạo tào khương
Dù cho muôn dặm nắng sương đâu nài! (32)

(Nghỉ 12 nhịp)
Câu 5:
Nước mắt tuôn rơi theo tiếng nhạc sầu áo não, em vẫn tìm anh qua chiếc áo phong trần. (16)
(17)(18) Mỗi tiếng đàn thương là lệ đổ bao lần. (20)
Châu Lang ơi! Nơi ven trời góc biển, biết bao giờ anh trở lại cố hương. (SL) (24)
Dù nay em đã mù đui, nhưng tình vẫn đượm trong cõi lòng cô phụ. (28)
Giấc Nam kha chập chờn nơi lữ thứ, với những hằng mong gặp gỡ bạn chung tình. (32)

(Nghỉ 8 nhịp)
Câu 6:
Châu lang ơi! Cầm đàn lên thổn thức lệ dầm khăn. Theo tiếng nhạc đường tơ còn rướm máu. (12)
Duyên mai trúc thiếp không lỗi đạo. Nghĩa can thường anh chớ vội đơn sai. (16)
Em đã tìm anh khắp Nam, Bắc, Đông, Tây. Nhưng người yêu cũ nơi nào không thấy dạng? (20)
Em nhớ anh ruột gan đoài đoạn, biết gởi về đâu mấy tiếng tơ đồng. (SL) (24)
Ôm đàn lên cõng mẹ ra đi, em gắng gượng nhọc nhằn lê bước. (28)
Xa xa khói núi, mây ngàn.
Còn nghe văng vẳng giọng đàn bi thương. (32)