

Tiếng hát Chú Út Canada – Ca Khúc Nhớ Nhau Hoài – Nhạc Anh Viêt Thu

Nhớ Nhau Hoài
Tác giả: Anh Việt Thu – Thiên Hà

Em ở nơi nào, có còn mùa Xuân không em?
Rừng ngàn lá gió, từng đêm nhắc nhở, thì thầm.
Nắng ở trên đầu, nắng trong lòng phố,
Gió ở trên non, gió cuốn mây về.
Sao anh vẫn ngồi mà nghe cô đơn,
mà nghe nức nở trong hồn,
và thương đôi mắt nhỏ em buồn.
Vì mình yêu nhau, vì mình thương nhau nên mới giận hờn,
Vì mình xa nhau, nên nhớ nhớ nhau hoài
Em ở nơi nào, có còn mùa Xuân không em?
Rừng ngàn lá gió, từng đêm nhắc nhở, thì thầm.
Mai lỡ không về, chắc anh buồn biết mấy.
Dáng nhỏ xuân xưa cũng nhớ đêm ngày.
Tiếng hát Chú Út Canada – Ca Khúc Đường Xưa Lối Cũ – Nhạc Hoàng Thi Thơ


Đường Xưa Lối Cũ
Tác giả: Hoang ThiTthơ
Đường xưa lối cũ có bóng tre, bóng tre che thôn nghèo.
Đường xưa lối cũ có ánh trăng, ánh trăng soi đường đi.
Đường xưa lối cũ có tiếng ca, tiếng ca trên sông dài.
Đường xưa lối cũ có tiếng tiêu, tiếng tiêu ru lòng ai.
Đường xưa lối cũ có em tôi tóc xanh bay mơ màng.
Đường chiều dịu nắng bóng em đi áo nâu in đường trăng.
Đường xưa lối cũ có mẹ tôi run run trong hôn hoàng.
Lòng già thương nhớ, nhớ đến tôi lom khom đi tìm con.
Khi tôi về, bồi hồi trong nắng.
Tưởng gặp người em hân hoan đứng đón anh về.
Nào ngờ người em sang ngang khi xuân chưa tàn.
Con đò nào đây đưa em tôi vào xa vắng.
Khi tôi về, nghẹn ngào trong nắng.
Tưởng gặp mẹ tôi rưng rưng đứng đón con về.
Nào ngờ mẹ tôi ra đi bên kia cuộc đời.
Không lời biệt ly cuối cùng trước khi phân kỳ.
Chạnh lòng thương nhớ những phút xưa, phút xưa qua qua rồi.
Lạnh lùng tưởng nhớ bóng dáng ai in sâu trong lòng tôi.
Đường xưa còn đó, nắng vẫn lên, vẫn trăng treo ven đồi.
Mà hình bóng cũ thiếu trong tôi mỗi khi nghe chiều rơi.
Tiếng hát Cô Út Canada – Ca Khúc Chuyện Loài Hoa Dang Dở – Nhạc Y Vũ


Chuyện Loài Hoa Dang Dở
Tác giả: Y Vũ
Đọc xong trang sách cuối hồn rưng rưng nước mắt
khóc loài hoa tím thương đau.
Một loài hoa dở dang, một tình yêu tan vỡ
cách chia chi đôi đường đời.
Còn gì đâu gì đâu gió rung cây lá sầu
réo gọi tên ý trung nhân.
Có ai hay chuyện cũ chuyện màu Pen-sée tím
hoa nhung nhớ vào tim.
Người con trai trong sách chiều kia bên suối vắng
sánh cùng vai bóng giai nhân.
Chuyện trò trong tình yêu nàng với tay muốn hái
cánh hoa nơi lưng chừng bờ.
Và chàng trai vì yêu cố vươn tay giữa dòng
hái cành hoa tím cho ai.
Lỡ chân sa dòng suối và vùi chôn theo với
khối tình đang đắm say.
Ôi! Trông cánh hoa kia tim héo hon thêm
ân tình chàng còn vẹn.
Nhưng anh đã ra đi như khói mây tan
biết bao giờ còn về.
Ôi! Hoa tím Pen-sée nhung nhớ dâng lên,
đã thành màu tưởng niệm.
Bao ân ái trao nhau nay đã phôi pha
với linh hồn người tình.
Hoàng hôn chưa tắt nắng nàng hay ra suối vắng
đứng nhìn dòng nước trôi xa.
Tưởng niệm cho tình xưa và màu hoa tím đó
đã ăn sâu vào trong lòng người.
Từng chiều qua, chiều qua sắc hoa xưa vẫn còn
bóng người xưa đã ra đi.
Xót cho duyên tình cũ nhìn màu Pen-sée tím,
khẽ gọi hoa nhớ nhung.