Tiếng hát Quân Anh Trí và Kiều Thu – Ca Khúc “Thiếp Hồng Anh Viết Tên Em” – và “Chiều Lên Bản Thượng”

Screenshot

Tác giả:  Song Ngoc – Hoài Linh

Hôm ấy anh đi mình với mình vừa quen,
Tình nhúm chửa thành tên
đôi ta đều biết rằng tình yêu như hình với bóng.
Tình yêu như tờ giấy trắng như nước êm xuôi giữa dòng.

Thì hôm nay người đi, nụ hoa yêu vừa hé
chỉ xin giữ ân tình mình em nhé!
Sống cho kỷ niệm quá khứ tuy úa màu
tương lai mình gần nhau.

Biên cương không mây xanh màu lá rừng.
Nơi đây đơn sơ như lòng đường phố vắng
Ngày mới đến bâng khuâng giờ vui nếp chinh nhân.
Đôi lúc tuy buồn nhưng rồi quen.
Em từ lúc chia ly bè bạn vắng tin về.
Hôm nay mùa Đông, mai kia là Thu đến.
Dù ngày đêm chinh chiến vẫn hoài nhớ em.

Anh biết khi đi là cách biệt người quen, mà nhớ nhiều là em.
Đêm nay trời núi rừng, nhịp canh thay bằng tiếng súng.
Nửa trăng nghiêng đồi chếch bóng như xé hoang vu núi rừng.

Đời chinh nhân mộng mơ, bài thơ chưa đoạn cuối
Ngày mai chép thêm vần vào em ơi!
Viết trên thiếp hồng nét chữ hoa cuối dòng tên em vào được không.

Chiều Lên Bản Thượng

Tác giả: Lê Dinh

Gió cuốn theo chiều xuống qua bao đồi nương.
Nắng ngủ trên ngành lá khi ánh chiều buông.
Tiếng hát cô Mường Luông trên rừng chiều bao la, qua suối đồi khe lá.

Tiếng hát ai buồn quá bên lưng đèo cao,
tiếng suối bên nghềnh đá dư âm về đâu.
Nghe khơi bao niềm thương yêu về miền cô liêu bên bản xưa rừng chiều.

[ĐK:]
Hò ơi! Ta ca vang rừng sâu bên nhau, vai kề vai chung tay ly rượu ấm.
Nhìn nhau đi anh cho niềm thương mong manh
lan rừng xanh bên thác uốn quanh.
Rừng ơi! Vang lên muôn lời ca xa xa trong màn sương,
âm u khi chiều xuống.
Về đây hôm nao nghe đời thôi thương đau,
mong ngày sau rừng xanh thắm màu.

Khói xám vương đồi núi lan trong chiều sương.
Thấp thoáng trong làn khói, bóng ai dừng chân, thắm thiết câu mộng mơ.
Ôi! Rừng đồi hoang sơ tôi vẫn còn ghi nhớ.

Nhớ biết bao hình bóng không bao giờ phai.
Nhớ tiếng khèn chiều ấy như ru lòng ai.
Nhớ dáng ai ngồi đây khi chiều nào quay tơ bên bản xưa đợi chờ.