Tiếng Hát Lê Dung – Ca Khúc “Trách Ai Vô Tình” và – “Đường Xưa Lối Cũ”

Trách Ai Vô Tình

Tác giả: Nhật Ngân

    Bạn tình ơi ! Dẫu gì cũng xa nhau rồi
    Dòng sông nước chảy con thuyền sóng đưa xa bờ
    Tại vì ai mà duyên ta lỡ nói gì cũng thôi
    Ai đã quên ta mà cớ sao ta còn thương
    Trách ai quên tình bao ngày chạy theo duyên mới
    Lỡ yêu thương người nên giờ dang dở đời ta.

    (Trách sao quên tình nhưng người nào đâu hay biết
    Nhớ thương rất nhiều nhưng tình phải đành lìa xa …)

    Bậu mình ơi ! Ví dầu lỡ xa nhau rồi
    Dù bao trắc trở xin người chớ quên câu thề
    Chuyện tình xưa dù sao đi nữa vẫn là giấc mơ
    Gửi ấm con tim để tháng năm thôi lạnh căm
    Nếu xưa đôi mình chưa lần đường quê chung lối
    Nếu chưa không hẹn bây giờ đâu làm khổ nhau

    (Nếu xưa đôi mình chưa lần đường quê chung lối
    Nếu chưa không hẹn bây giờ đâu làm khổ nhau …)

    Trách ai quên tình bao ngày chạy theo duyên mới
    Lỡ yêu thương người nên giờ . . . dang dở đời ta . . .

    Đường Xưa Lối Cũ

    Tác giả: Hoàng Thi Thơ

    •  Đường xưa lối cũ có bóng tre, bóng tre che thôn nghèo.
      Đường xưa lối cũ có ánh trăng, ánh trăng soi đường đi.
      Đường xưa lối cũ có tiếng ca, tiếng ca trên sông dài.
      Đường xưa lối cũ có tiếng tiêu, tiếng tiêu ru lòng ai.

      Đường xưa lối cũ có em tôi tóc xanh bay mơ màng.
      Đường chiều dịu nắng bóng em đi áo nâu in đường trăng.
      Đường xưa lối cũ có mẹ tôi run run trong hôn hoàng.
      Lòng già thương nhớ, nhớ đến tôi lom khom đi tìm con.

      Khi tôi về, bồi hồi trong nắng.
      Tưởng gặp người em hân hoan đứng đón anh về.
      Nào ngờ người em sang ngang khi xuân chưa tàn.
      Con đò nào đây đưa em tôi vào xa vắng.

      Khi tôi về, nghẹn ngào trong nắng.
      Tưởng gặp mẹ tôi rưng rưng đứng đón con về.
      Nào ngờ mẹ tôi ra đi bên kia cuộc đời.
      Không lời biệt ly cuối cùng trước khi phân kỳ.

      Chạnh lòng thương nhớ những phút xưa, phút xưa qua qua rồi.
      Lạnh lùng tưởng nhớ bóng dáng ai in sâu trong lòng tôi.
      Đường xưa còn đó, nắng vẫn lên, vẫn trăng treo ven đồi.
      Mà hình bóng cũ thiếu trong tôi mỗi khi nghe chiều rơi.