Tiếng Hát Chú Út và Cô Út Canada – Ca Khúc “Bão Rừng” và “Mười Sáu Trăng Tròn”

Bão Rừng

Tác giả: Hồng Vân & Trần Quý

  •  

Gió lộng rừng cây, đồn hoa ngất ngây, nhớ xưa ghé về đây
Đã hơn một lần ngắm hoa lưng đồi gặp em đang cấy lá
Từ giây phút ấy trời như đã xui khiến anh mến thương em
Gói hai tâm hồn sang khuya trưa chiều đưa nhau khắp đó đây

Có cuộc nào vui mà không mất đi giữa khi sắp lìa xa
Bến vui thay buồn cách ngăn đôi đường làm sao không bối rối
Nhìn em nước mắt chảy quanh trái tim luyến thương phút chia phôi
Nói không nên lời lúc anh đi rồi còn em đứng ngẩn ngơ.

Hãy vui tình nước hơn tình yêu khi gần nhau
Giữ yên bờ cõi đang ngửa nghiêng trong loạn ly
Có xa thì mới mong hiểu thêm câu thời gian
Mới mong được biết ai thủy chung, ai phụ tình?

Thế rồi chiều nay về thăm chốn xưa giữa non nước trời mây
Thấy hoa rơi nhiều, vắng em anh buồn, rừng xanh lên khói tím
Đường chưa tắt nắng mà em đã xa bốn bên mới tiêu sơ
Núi cao mây trời, đất sâu non rộng tìm đâu cho thấy em?

Mười Sáu Trăng Tròn

Tác giả: Trần Thiện Thanh

  •  

Xếp áo thư sinh vui bước đăng trình, mười sáu tròn trăng
Ghi trên báng súng lời thề chinh nhân, tám hướng thành gần
Gió buốt mây ngàn tàn đêm khe núi, đâu dễ sờn lòng
Người đi cho những người mình yêu mến
Cho tương lai, cho tim ước vọng ngày nào hoa cài lên vai áo

Nhớ lúc xa xưa, mười sáu trăng tròn tôi đếm tuổi em
Cho tim ước muốn một ngày nên duyên pháo trai đường mêm
Vẫn biết xưa giờ, ngàn sau tiếp nối,
Ai cấm được Thương ai ép được lòng mơ ước

Nhưng hôm nay non nước đang cần bàn tay tôi ngăn giữ
Chuyện đó để sau
Những đêm mười sáu trăng tròn,
Vượt con đường mòn đi giữ làng thôn
Bỗng thấy lòng mình thương quá,
Thương tuổi học trò đi tìm vần thơ.

Có hôm đúng độ trăng tròn màu vàng tươi ướp áo phong trần
Chợt thấy áo mình đẹp quá,
Đẹp mặn mà, đẹp hơn cả áo giai nhân

Xếp áo thư sinh, tôi đi lên đường vì đã trộm thương
Lênh đênh tám hướng, bạc màu vai sương áo kết bụi đường
Cuối nẻo phong mờ chỉ riêng ai đó tha thiết đợi chờ
Ngày đêm tôi sẽ về đẹp mơ ước

Em ơi khi non nước đang con mịt mờ, bên phương nớ, chuyện đó đừng mơ