


Nối Lại Tình Xưa –
- Nhạc sĩ: Ngân Giang
Lời bài hát
Về đây bên nhau, ta nối lại tình xưa
Chuyện tình mà bao năm qua, em gói ghém từng kỷ niệm
Phai nắng con đường xưa, những chiều hẹn nhau mưa đổ
Mưa ướt lạnh vai anh, em thấy lòng mình xót xa.
Mùa thu năm nào, anh với em gặp nhau
Tưởng rằng mình quen nhau thôi khi đã biết thì yêu rồi
Đôi trái tim chờ nhau hứa hẹn mùa đông muôn thuở
Sương buốt lạnh môi em, anh thấy lòng mình giá băng.
[ĐK:]
Nhưng không ngờ định mệnh chia rẽ cho nhau
Cuộc đời đôi ta hai lối, em rét mướt giữa trời đơn côi
Còn anh chơi vơi ngày tháng bơ vơ nơi miền xa vời vợi
Chuyện dĩ vãng buồn lưu luyến chưa hề nguôi.
Đêm đông dài sợ rằng nhung nhớ phôi phai
Tình vào thiên thu mãi mãi, em sẽ khóc suốt đời anh ơi
Thì em ơi em vì nghĩa xưa đôi ta về xây mộng lại
Chuyện cũ sẽ vào dĩ vãng, sẽ nhạt phai.
Rồi sau cơn mưa, giông tố sẽ vượt qua
Trời đẹp và xanh bao la soi khắp lối đường anh về
Chim én mang mùa xuân xóa mờ niềm đau năm cũ
Anh sẽ về bên em, ta ấm lại tình cố nhân.
Một đêm trăng sao tha thiết thương người xưa
Mình dệt mùa thương năm qua, ân ái cũ chẳng phai nhòa
Ta nối lại tình xưa, sống trọn mùa đông muôn thuở
Chim én về xôn xao, ta thấy đời còn có nhau.
2/-Ca Khúc Căn Nhà Máu Tím – Nhạc Hoài Linh



Căn Nhà Màu Tím
Tác giả: Hoài Linh
Chiều nhìn qua đầu ngõ, dâng dâng niềm thương nhớ
dáng xinh xinh một người.
Ðược nghỉ năm ngày phép, mất hai hôm làm quen
em mới cho mình biết tên.
Cuộc đời chinh chiến, quanh năm với bưng biền,
thì gót liễu mong manh, làm sao bước song hành
Anh chỉ e ngại, gió lay nụ tầm xuân vừa hé…
Chiều nào khi về bến, ngang căn nhà màu tím
biết em đang trộm nhìn.
Vào mộng chưa tỏ lối bến mơ đang chờ nơi
chưa thấy ai vừa ý thôi.
Đời người con gái, mưa sa giữa lưng trời,
hạt xuống giếng ngậm ngùi, hạt rơi luống hoa cười.
Ai chẳng mơ, gặp bến trong khỏi hờn duyên má hồng…
Đời anh đây đó mười phương,
gặp em anh đã thương, càng thương.
Thương đôi môi đầy nhựa sống.
Thương tia mắt dào dạt sóng.
Tuổi ngọc xuân son, nét ngà uốn trăng tròn
Tình em cao vút Trường Sơn
gặp anh em ước mong gì hơn.
Cho anh bông hồng còn thắm,
cho anh trái ngọt vườn cấm,
và còn cho nữa tiếng ru trẻ thơ.
Nẻo đời muôn vạn lối, yêu nhau vì lời nói,
mến nhau qua nụ cười.
Dặn dò thêm lần cuối, sách trao cho bầy em,
lưu bút ghi vài đứa quen.
Ngày lành hăm sáu, hai mươi chiếc xe màu
chở đám cưới cô dâu cài hoa trắng sang cầu.
Ta nhìn nhau, tia mắt trao một nụ hôn ban đầu …