Tiếng Hát Ngọc Linh “Ca khúc 1- “Cành Hoa Yêu” 2/-” Một Lần Dang Dở”

1- Ca Khúc Cánh Hoa Yêu -Nhạc Hoàng Trang – Lời Vĩnh Phúc

Cánh Hoa Yêu

Tác giả: Nhạc Hoàng Trọng, lời Vĩnh Phúc

Một hôm anh về em bâng khuâng đứng trông theo
Hoàng hôn nâng niu bước đôi chân người em yêu
Em nhớ thương nhiều, lòng xao xuyến thêm nhiều
Hiu hắt sương mờ xuống tịch liêu.

Rồi em đi nhặt hoa pen-sée ép trong thơ,
Thầm trao cho anh những khi tâm hồn bơ vơ
Khi gió sang mùa làm rơi lá bên hồ
Hoa nói lên ngàn nỗi mong chờ.

Có biết rằng:
Tâm tư em một lần đầu tiên đã mến yêu?
Có thấu rằng:
Anh xa xôi còn lại mình em dưới sương chiều!

Tìm nhau trong màu hoa pen-sée tím chơi vơi
Tìm nhau trong mơ, dắt nhau sang bờ yên vui
Thương nhớ xa vời gửi về chốn phương trời
Theo cánh hoa lòng đến bên người.

Chiều nay trong vườn hoa pen-sée bướm đua bay
Chiều nay anh ơi, gió mây như ngừng nơi đây
Hoa tím nơi này chờ anh đã bao ngày
Anh có mơ màu tím chiều nay?

Màu hoa tâm tình se duyên đôi lứa yêu nhau!
Một mai anh ơi có ly tan đừng quên nhau!
Hoa có phai màu, cuộc đời có u sầu
Xin nhớ câu thề lúc ban đầu.

Nhớ mãi ngày
Anh đem hoa về tặng người yêu giữa giấc mơ.
Đã mấy mùa
Anh xa xôi để lại người yêu với mong chờ!

Tình em như mầu hoa pen-sée ngát hương yêu
Lòng em luôn mong giữ sao nguyên màu trung trinh,
Mong ước mơ thành, trời cho lứa đôi mình
Đi hái hoa đời kết tâm tình.

2/- Ca Khúc ” Một Lần Dang Dỡ “- Nhạc Mạc Thế Nhân – Trình bày Ngọc Linh và Nguyễn Hưng

Một Lần Dang Dở

Tác giả: Nhật Ngân & Mặc Thế Nhân

Khi mới thương nhau em hay nắm tay dặn dò,
Cho dù cuộc đời là bể dâu trái ngang.
Ðã thương nhau mình sắc son một lòng,
Dẫu khổ thế nào thì tình cũng vẫn không phai!

Khi đó bên nhau ta xây biết bao nhiêu mộng vàng,
Ta hẹn mùa xuân sang mình sẽ cưới nhau.
Lá thu bay rồi đến đông gần tàn,
Giấc mộng sắp thành thì bỗng ai đổi thay.

ÐK:
Tình ơi sao tình, gieo nhiều nỗi trái ngang,
Cho người lắm ê chề ?!
Tình ơi cuộc đời có bao lâu,
Vài lần đắng cay thôi,
Coi như mình đã già!!!

Thôi nhé em ơi nay ta đã xa lạ rồi,
Ta chẳng còn chi để mà lưu luyến nhau.
Bước chân đi là dứt duyên nợ rồi,
Nếu gặp giữa đường thì cũng như chẳng quen…!