
Ca Khúc Ca Cổ Đêm Dài Nhớ Mẹ


Lời bài hát: Đêm Dài Nhớ Mẹ
(Lối vô vọng cổ)
Trăng khuya soi bóng lạnh lùng,
Gió đưa tiếng nhạn não nùng canh thâu.
Con ngồi gom hết niềm sầu,
Gởi theo làn gió, ân sâu mẹ hiền.
(Vọng cổ)
Câu 1:
Mẹ ơi! Đêm lạnh canh dài con thức trọn nỗi niềm thương. Nhìn trăng khuya hắt hiu ngoài cửa sổ, mà chạnh lòng thương nhớ dáng mẹ gầy. Xa quê hương bao năm tháng đọa đày, con mới thấu hiểu tấm lòng thương con vô bờ bến. Mái tóc mẹ giờ đây đã phai màu sương gió, lưng còng oằn gánh nặng cuộc đời. Những đêm đông lạnh lẽo không người, mẹ có ấm lòng hay vẫn thao thức gọi tên con?
Câu 2:
Năm tháng trôi qua, đời con lắm thăng trầm. Nơi xứ người bon chen giữa dòng đời xuôi ngược, con giật mình nghe tiếng quạ kêu sương. Chiều cuối năm nhìn mai nở ven đường, lòng quặn thắt nỗi sầu thương cố quận. Con ước mong được trở về tuổi thơ, được sà vào lòng mẹ để được nghe lời ru ầu ơ ngọt ngào, xua tan đi bao nhọc nhằn của kiếp sống tha phương.
(Nói lối)
Quê nhà ơi, bóng mẹ gầy hao,
Năm tháng mỏi mòn, mắt lệ tuôn trào.
Con hứa ngày mai, khi đường đời rạng rỡ,
Sẽ trở về quỳ gối tạ ơn sâu.
(Vọng cổ)
Câu 5:
Mẹ kính yêu ơi, dẫu có đi suốt vạn nẻo đường đời, con cũng không sao quên được công ơn biển trời của mẹ. Mẹ đã chắt chiu từng giọt mồ hôi rơi, nuôi con lớn khôn nên người giữa biển đời đầy giông tố. Con lỗi đạo chưa đền đáp được gì, thì tóc mẹ đã pha màu khói trắng. Đêm dài ơi, xin hãy ngừng trôi, để con được mơ về vòng tay ấm áp của người…
Câu 6:
Nắng hạ đã phai, gió đông lại về, xin cầu chúc cho mẹ hiền luôn được bình an. Dẫu năm tháng có vô tình lấy đi tuổi trẻ của mẹ, nhưng tình thương mẹ dành cho con vẫn sáng ngời như vầng trăng khuyết. Đêm nay con thắp nén hương lòng, cầu nguyện cho mẹ sống đời cùng con.
(Nhạc kết)
Mẹ ơi, con xin tạ lỗi biển trời,
Đêm dài thao thức, nhớ thương không nguôi…
Ca Khúc Tạ Từ Trong Đêm – Nhạc Trần Thiện Thanh


Tạ Từ Trong Đêm
Tác giả: Trần Thiện Thanh
Thăm thẳm chiều trôi, khuya anh đi rồi sao trời đưa lối
Khi thương mến nhau hai người hai ngả tránh sao bồi hồi
Hẹn gặp nhau đây đêm thâu lá đổ, sương giăng kín mờ nhạt nhòa ước mơ
Đã gặp nhau rổi, sao em không nói, sao em cúi mặt, em giận hờn anh chăng?
Anh hiểu rồi đây khuya nay em về trăng gầy soi bóng
Nên em cúi mặt ngăn giòng nước mắt phút giây tạ từ
Đừng buồn nghe em, tuy anh biết rằng xa xôi vẫn làm tâm tư héo mòn
Nếu em đã trọn thương anh xa vắng
Xin em chớ buồn cho nặng lòng chinh nhân
Nếu em biết rằng có những người đi đấu tranh chưa về
Mang lời thề lên miền sơn khê
từng đêm địa đầu hun hút gió sâu
Nếu em đã gặp mẹ già thương con khấn nguyện đêm rằm
Vợ yêu chồng đan áo lạnh từng đông
Thì duyên tình mình có nghĩa gì không?
Anh hỏi một câu khi trong đêm dài vọng về tiếng súng
Sao em cúi mặt không nhìn đôi mắt hứa thương em trọn đời
Đầu đường chia phôi anh không nói gì
Nên phong kín lời hẹn tình lứa đôi
Nếu anh có về khi tàn chinh chiến
Xin em cúi mặt dấu lệ mừng nghe em