Tiếng Hát Cô Sáu San Diego -Ca Khúc Chuyến Tàu hoàng Hôn và Ca Cổ Tâm Sự Mai Đình Hàn Mạc Tử

Chuyến Tàu Hoàng Hôn

Tác giả: Minh Kỳ & Hoài Linh

Chiều nao tiễn nhau đi khi bóng ngả xế tà.
Hoàng hôn đến đâu đây màu tím dâng trong hồn ta.
Muốn không gian đừng tan, níu đôi chân thời gian
ngừng trôi cho giây phút chia ly này kéo dài.
Trước khi phân kỳ ước sao cho tàu đừng đi.

Xe lăn trong tim khuất xa rồi biết đâu tìm.
Mưa Thu bay bay sắt se lòng ướt vai mềm.
Hoàng hôn dần buông
mà ai còn đứng im trong chiều sương xuống.

Tâm tư cô đơn trách con tàu nỡ sao đành.
Đem yêu thương đi đến nơi nao cách đôi tình.
Đường bao nhịp nối tình trăm nghìn mối
hướng theo một bóng người.

Tà dương khuất trong sương là mỗi lần ngóng chờ.
Nhìn theo phía chân mây đợi chuyến xe xưa về chưa.
Nếu hay chăng người ơi! Chốn xa xôi chàng trai
còn đem yêu thương rắc lên muôn vạn oán hờn.
Nếu mai đây về, cũng trên chuyến tàu hoàng hôn.

[Lời 2]
Chiều nay chuyến xe đi khi bóng ngả xế tà.
Nhịp xe lướt nhanh nhanh dồn khúc vang quân hành ca.
Nhắn em ơi! Đừng thương, chí trai anh ngàn phương.
Về đi sao cho thắm nương dâu, đẹp mảnh vườn.
Đến mai anh về giữ sao cho vẹn niềm thương.

Xe lăn êm êm lúc ga chiều sắp lên đèn.
Mưa Thu bay bay vắt ngang trời ướt vai mềm.
Hoàng hôn dần xuống,
người trai vì nước đi xây tình quê hương.

Tâm tư bâng khuâng hướng theo người đến xa vời.
Mong cho mai sau khúc thanh bình hát vang lời.
Tình ta lại nối và tươi đẹp mãi như trăng rằm giữa trời.

Người ơi! Chí nam nhi khi đã gửi sa trường
thì xin phút chia ly này hãy quên đi sầu thương.
Đến mai đây mùa thương, nở hoa trên ngàn phương
là khi đôi tim sẽ vui chung nhịp nỗi niềm.
Ánh trăng chan hòa chiếu riêng cho mình và ta.

Tâm Sự Mai Đình

Tác giả: Viễn Châu

Bài thơ năm cũ đâu rồi ….
Cho tôi xin lại mãnh đời ấu thơ
Bài thơ em đợi, em chờ
Năm năm mới có bây … giờ là đây…

Anh Trí!
Anh Trí ơi kể từ nay anh không còn sợ cô … đơn
Bên anh. Em trọn đời chăm sóc yêu thương.
Buồn vui năm tháng. Em sẽ tìm thấy ở bên anh…
Anh sẽ về lại Quy Nhơn. Mà làm thơ ca tụng trăng vàng
Trăng của quê hương vẫn nặng tình thương nhớ …
Từ lâu em mong đợi …cánh chim phiêu bạt giữa dòng đời.
Chẳng còn ai thương tưởng như là em đã yêu anh.

Ôi nhân tình thế thái là đây … Giờ bên ta chỉ còn có một Mai Đình.
Người mà tui đã bỏ quên suốt quãng đời đau khổ …

Những Chuỗi ngày còn lại anh cho em là hạnh phúc lắm rồi.
Đó là niềm vui là của một đời.

Em mới là người mang ơn sâu nghĩa nặng anh sẽ tôn thờ suốt cuộc đời anh.

Anh Trí!
Mai đình. Hãy gọi anh là Hàn Mặc Tử.

Hàn Mặc Tử …
Ôi ba tiếng đó như trận bão kinh hoàng vừa thổi qua cơn biển cát
Chỉ đem thêm khô khan vào lòng sa mac.
Làm xụp đỗ tiêu tan thành quách uy nghi trầm mặc giữa điêu tàn Sự nghiệp thi nhân đã nằm trong số kiếp dã tràng.
Từ đây không còn ai nhớ đến cái tên Hàn Mặc Tử.

Khi anh trở về sống lại với quê hương.
Gần nữa đời người anh đã phiêu bạt tha phương.
Anh đã bỏ quên tên mình trong trí nhớ.
Cái tên mà quê hương vẫn còn xa lạ và đã in sâu vào lòng dạ của Mai Đình.

Mai Đình, em đang hờn giận anh có phải vậy không?
Phải mà anh đã tệ bạc với em suốt cuộc đời người con gái.
Từ Quy Nhơn vào đây em chỉ mang theo món quà nho nhỏ.
Là tên của mẹ cha để anh không bỡ ngỡ lúc quay về.

Và một bài thơ nét chữ đã nhạt nhoà.
Đó là hình ảnh của anh còn để lại,
Trong lòng người con gái lúc lìa quê.
Tuổi xuân thời anh đã trao hết cho người ta
Giờ tàn phế em xin nhận làm bảo vật.

Chắc chẳng còn ai đến đây dành giực
Không lẽ đời em mãi chịu thiệt thòi.
Anh Trí! Anh Trí ơi! Bảy tám năm nay em mới tìm thấy một tình yêu nho nhỏ.

Mai Đình! Mai Đình ơi! Em đừng nói gì thêm nữa đầy đủ lắm rồi ý nghĩa cuộc tương ngộ đau thương
Hàn Mặc Tử ,chỉ là một bút danh mà người đời đã phải quên đi khi nguồn thơ đã cạn.
Khi anh không còn ca tụng vầng trăng sáng.
Khi anh đã là phế nhân với kiếp sống tật nguyền.
Bất diệt đó, là cái tên Nguyễn Trọng Trí của anh
Cá tên mà người đời đã mang đi khi hồn trinh cất giữ.

Ngày xưa em đợi em chờ,
Thật sự bây giờ anh nói tiếng yêu em.