Tiếng Hát Cô Út và Chú Út Canada- Ca Khúc “Một Mai Giả Từ Vũ Khí”- Tân Cổ : “Nhớ Mẹ” – Tân Nhạc” Nhớ Mẹ”


Một Mai Giã Từ Vũ Khí

Tác giả: Trịnh Lâm Ngân

Rồi có một ngày, sẽ một ngày chinh chiến tàn.
Anh chẳng còn chi, chẳng còn chi ngoài con tim héo em ơi!
Xin trả lại đây, bỏ lại đây thép gai giăng với lũy hào sâu,
lổ châu mai với những địa lôi
đã bao phen máu anh tuôn cho còn lại đến mãi bây giờ.

Trả súng đạn này, khi sạch nợ sông núi rồi.
Anh trở về quê, trở về quê tìm tuổi thơ mất năm nao.
Vui cùng ruộng nương, cùng đàn trâu,
với cây đa khóm trúc hàng cau,
với con đê có chiếc cầu tre
đã bao năm vắng chân anh nên trở thành hoang phế rong rêu.

Rồi anh sẽ dựng căn nhà xưa.
Rồi anh sẽ đón cha mẹ về.
Rồi anh sẽ sang thăm nhà em,
với miếng cau, với miếng trầu ta làm lại từ đầu.

Rồi anh sẽ dìu em tìm thăm mộ bia kín trong nghĩa địa buồn.
Bạn anh đó đang say ngủ yên.
Xin cám ơn! Xin cám ơn! Người nằm xuống.

Ðể có một ngày, có một ngày cho chúng mình.
Ta lại gặp ta, còn vòng tay mở rộng thương mến bao la.
Chuông chùa làng xa chiều lại vang.
Bếp ai lên khói ấm tình thương.
Bát cơm rau thắm mối tình quê.
Có con trâu, có nương dâu.
Thiên đường này mơ ước bao lâu.

Nhớ Mẹ

 Trường Sơn

1. Biết bao đêm dài, bao đêm dài con nhớ mẹ mẹ ơi

 Ở nơi quê nhà, nơi quê nhà mẹ có khỏe] không

 Con luôn trông mong, một ngày về bên mẹ

Sóc chăm cho mẹ những tháng ngày quạnh hiu 2.

 Suốt bao năm dài, con nhớ hoài tháng ngày gian nan

 Xót xa trong lòng, biết bao lần nước mắt tự nhiên rơi

Mẹ tần tảo nuôi con, lớn khôn nên người

 Lớn khôn nên người, con bây giờ ở nơi phương trời]

 ĐK: Mẹ ơi con sợ lắm mẹ ơi

Sợ ngày mai không còn mẹ trên đời

Công ơn biển trời, con chưa đáp đền được chi

 Thời gian xin hãy ngừng trôi Để mẹ tôi còn mãi trên đời này

 Cho tôi mộtngày được báo hiếu mẹ cha

 Vật chất sa hoa mất đi ngày mai tìm lại

Mất cha mẹ ] rồi con muôn đời biết nơiđâu tìm

Nhớ Mẹ – Vọng Cổ

Hương Lan

Lời Bài Hát

Đã kiểm duyệt

Lưu bài hátChia sẻ

Hiển thị nhịp vọng cổ (Hò, Xang, Xê, …)

Thơ
Hò ơi, lòng con thảo như giọt sương hạt bụi.
Công mẫu từ như ngọn núi Thái Sơn.
Có cha có mẹ thì hơn, không cha không mẹ,
hò ơi, không cha không mẹ như đàn đứt dây.

Vọng Cổ (Câu 1)
Rão bước qua mấy nhịp cầu tre trở về nơi mái lá.
Con mới hay tin mẹ đã… qua… đời. Hò 16

Mẹ ơi lòng con tan nát tơi bời. Hò 20

Trên bàn thờ cũ kỹ,
con chỉ thấy lạnh lùng với chiếc nhện giăng tơ. Xê 24

Mẹ ơi tuổi già nua,
mẹ chịu đói no sau trước một mình. Xang 28

Còn con thì trên bước lãng du,
bốn phương trời phải làm thân viễn xứ. Cống 32

Vọng Cổ (Câu 2)
Mẹ đã bắt ốc hái rau tảo tần hôm sớm,
nào có quản chi tấm thân góa bụa cơ hàn. Hò 16

Còn con, con nhớ ngày cha con vĩnh biệt cõi dương trần. Hò 20

Một mình mẹ lo ma chay tống táng,
nhờ láng giềng cô bác cũng thương. Xê 24

Kẻ gạo người tiền đua nhau giúp đỡ,
mẹ cũng được an ủi đôi phần trong cảnh góa bụa con côi. Xê 28

Sau khi chôn cất cha rồi,
đêm đêm không ngủ mẹ ngồi thở than. Xang 32

Vọng Cổ (Câu 3)
Có nhiều đêm không có tiền mua dầu thắp đèn làm việc,
mẹ phải ra ngồi sàng gạo dưới trăng. Xang 12

Con quấn quít bên cạnh mẫu thân,
nhìn ánh trăng thượng tuần lấp ló sau hàng phượng vĩ. Cống 16

Con thấy đôi dòng lệ của mẹ từ từ chảy dài xuống má, Xang 20

con hỏi: “Tại sao mẹ buồn vậy mẹ?”,
mẹ gượng cười mới bảo cùng con: Cống 24

“Con ơi lòng mẹ héo hon
Hãy thương con trẻ hãy còn bé thơ. Xang 28

Cha con lìa cõi trần nhơ
Bỏ con với mẹ bơ vơ trên đời.” Hò 32

Nói Lối
Nhớ một buổi về bên quê ngoại.
Khắp bốn bề lửa cháy tràn lan.
Mẹ với con đi ngang đến cổng làng,
Con lưu luyến mái tranh nghèo bên xóm nhỏ.

Vọng Cổ (Câu 4)
Trong lúc tản cư mẹ sống nhờ bên ngoại.
Mẹ bán từng lon gạo để nuôi con trong cơn khói lửa… điêu… tàn. Hò 16

Ba bốn năm dư mẹ con ta quen sống trong cảnh cơ hàn. Hò 20

Bà ngoại đã lưng cồng tóc bạc,
thêm bệnh già nay ốm mai đau. Xê 24

Khi ngoại tắt hơi,
chỉ có mẹ với con đầu đội chiếc khăn tang, lủi thủi theo sau quan tài Xê 28 của ngoại.

Ôi có chi buồn hơn một đám ma nghèo. Hò 32

Vọng Cổ (Câu 5)
Năm năm sau khi lửa chiến binh lan tràn vào xóm nhỏ. Hò 12

Mẹ mới chua xót bảo con ơi nên tìm chốn bôn đào. Hò 16

Con cất bước ra đi mà lệ đổ tuôn trào. Hò 20

Con đò từ từ xa bến,
con ngoảnh lại mẹ vẫn còn đứng dưới hàng cau. Xê 24

Từng chiếc lá sầu đâu gió cuốn tả tơi,
dòng lệ mẹ ròng ròng tuôn chảy. Xê 28

Một người mẹ sống trong đau khổ,
từ thuở xuân xanh cho đến tuổi bạc đầu. Xề 32

Vọng Cổ (Câu 6)
Mẹ ơi bàn thờ mẹ nhện đã bủa lưới,
lòng con sầu như mối nhện giăng tơ. Xang 12

Mấy năm qua khi về đến quê xưa,
thì thân xác mẹ đã vùi sâu dưới ba tấc đất. Cống 16

Giữa tấm phên tre con còn trông thấy,
chiếc áo vá quàng của mẹ lờ mờ bụi bám nắng soi. Xê 20

Manh áo năm xưa gợi lại hình ảnh dưới trăng mẹ ngồi sàng gạo,
còn con ngồi nũng nịu lên trên vạt áo của mẹ hiền. Xề 24

Năm nay con lớn khôn rồi,
trở về quê cũ mẹ thời còn đâu. Xê 28

Mẹ đã khuất bóng ngàn dâu,
biết ai lau lệ dòng châu thâm tình./. Hò 32