Tiếng Hát Ngọc Linh -Ca Khúc Định Mệnh và Đêm Cuối Cùng

Định Mệnh

Tác giả: Song NGoc

Biết nói như thế nào? Thì lời sau cuối cũng là lời chào
Trái tim nghe nghẹn ngào nước mắt tuôn trào
Sẽ xa nhau nghìn trùng?
Dù chung nhau dưới cùng khoảng trời ấy

Biết chẳng thể nào tay trong tay!
Chẳng phải từng hứa bên nhau dài lâu
Chẳng phải mình qua bao nhiêu đậm sâu
Mây trời còn kia mà sao người nay chẳng thấy nhau

Định mệnh nào cho đôi ta gặp nhau
Rồi nỡ cướp lấy em về chốn ấy
Giờ đây chẳng còn chi lệ hoen bờ mi em đi
Bầu trời như xé tan nát cõi lòng

Giờ chia tay nước mắt chảy thành dòng
Cầu mong em sẽ níu bước ở lại với tôi được không
Ngày mưa góp chút gió ấy thành bão

Nỗi đau trong tôi thét gào
Không biết vắng em thì tôi ra sao?
Nếu mất em đời tôi thôi xong

[Brigde:]
Dù đã đánh đổi tất cả để bên nhau
Dù đã đổi hết yên ấm lấy thương đau
Từng nghĩ sẽ mãi vĩnh viễn chẳng xa rời
Giờ đây trên môi là lời xin lỗi, một lần sau cuối rồi mình chia đôi trọn đời

Đêm cuối

Song by Ngọc Sơn ‧ 2018

Người ơi có nhớ có thương một người
Còn mơ những lúc đón đưa gọi mời
Ân tình tựa như mây cao
Hay chỉ là trong chiêm bao
Còn thương tiếc chi ngày nao

Ngày mai hai đứa xa nhau thật rồi
Còn đây đêm cuối nói cho cạn lời
Ân tình rồi đây phai phôi
Chỉ còn mình tôi đơn côi
Người ta đã quên thật rồi

Người đã quên đi bao lời yêu hôm nào
Người đã quên ta rồi, ta còn nhớ khôn nguôi
Đau đớn lòng nhìn em lần cuối
Em đây rồi mà xa ngàn khơi
Nghe thương sầu xót xa lòng tôi

Còn đâu em hỡi hương xưa một thời
Tìm trong dĩ vãng cơn mơ gọi mời
Thôi rồi tình ta ly tan
Nay người về nơi cao sang
Bỏ tôi khóc duyên bẽ bàng

Ngày mai hai đứa xa nhau thật rồi
Còn đây đêm cuối nói cho cạn lời
Ân tình rồi đây phai phôi
Chỉ còn mình tôi đơn côi
Người ta đã quên thật rồi

Người đã quên đi bao lời yêu hôm nào
Người đã quên ta rồi, ta còn nhớ khôn nguôi
Đau đớn lòng nhìn em lần cuối
Em đây rồi mà xa ngàn khơi
Nghe thương sầu xót xa lòng tôi

Còn đâu em hỡi hương xưa một thời
Tìm trong dĩ vãng cơn mơ gọi mời
Thôi rồi tình ta ly tan
Nay người về nơi cao sang
Bỏ tôi khóc duyên bẽ bàng