TIẾNG HÁT XANH- Thơ Tim Trần – Diễn ngâm Tim Trần


Bài viết của Tim Tran


Tim Tran

TIẾNG HÁT XANH

Cuối năm 1984, tôi trở về căn nhà cũ sau chín năm bị đày đọa trong trại tù Tiên Lãnh, Quảng Nam.

Căn nhà của cha mẹ tôi vẫn còn đó, nhưng đã xuống cấp nhiều. Nhìn lại căn nhà, tôi chợt thấy mình như trở về từ một nơi rất xa. Chín năm đã trôi qua, và tôi cũng đã mất đi gần như tất cả.

Niềm vui của tôi khi ấy rất đơn giản: âm nhạc.

Tôi thích nghe nhạc, nhất là những bài tình ca và nhạc tiền chiến. Trong thời gian trước 75 đang làm việc tôi dành dụm mãi mới sắm được một máy Akai và một cặp loa Sansui. Mỗi khi có chút thời gian, tôi thường ngồi nghe nhạc, thả hồn theo từng tiếng hát, từng giai điệu. Âm nhạc khi ấy như một người bạn, giúp tôi quên đi những lo toan của cuộc sống.

Nhưng sau chín năm tù trở về, mọi thứ đã khác.

Tôi mất gần như tất cả và phải bắt đầu lại cuộc đời trong cảnh cơ cực, thiếu thốn và đầy bất an.

Những đêm buồn và trống vắng, tôi thường lên sân thượng, ngồi trước căn phòng nhỏ của mình, lặng lẽ nhìn trời và suy nghĩ. Trong những phút giây ấy, tôi nhớ những bài hát ngày xưa. Tôi nhớ những tiếng hát đã từng đi qua tuổi trẻ của mình.

Tôi ước ao được nghe lại những bài ca ấy.

Nhưng thời gian đã thay đổi. Những tiếng hát ngày xưa dường như cũng đã ở rất xa.

Tôi bắt đầu có một ước mơ rất lạ: giá như có một tiếng hát nào đó có thể đưa tôi trở về với con người của những năm tháng cũ; một tiếng hát giúp tôi nhìn thấy mình của ngày hôm qua và con người của ngày hôm nay.

Tôi gọi ước mơ ấy là:

“TIẾNG HÁT XANH.”

“Xanh” đối với tôi là màu của tuổi trẻ, của hy vọng, của những gì chưa mất hẳn trong tâm hồn dù cuộc đời đã trải qua quá nhiều đổi thay.

Bài thơ này tôi viết vào năm 1984, trong những ngày đầu tiên trở về sau chín năm tù. Tôi đã tưởng nó thất lạc theo những năm tháng long đong của cuộc đời.

May mắn thay, hôm nay tôi tìm lại được.

Và khi đọc lại những dòng thơ của mình sau hơn bốn mươi năm, tôi mới hiểu rằng: có những điều tưởng đã mất, nhưng thật ra vẫn còn nằm đâu đó trong ký ức.

Chỉ cần một tiếng hát vang lên…Đó là:

TIẾNG HÁT XANH

Tiếng hát em xanh như dòng sông.

Sa mù cuối bãi.

Ở một chỗ gặp loài cây ái ngại.

Nên giọng hát cũng ngập ngừng.

Khi tôi về.

Nằm ngủ yên trong buổi tối thanh tân.

Mà nhớ những thời xuân trẻ.

Ở đây.

Bầu trời trên gác nhỏ.

Có dáng thân quen.

Những đám mây buông thả suối tóc tiên.

Những vì sao dập dìu dạ khúc.

Tôi muốn thả hồn tôi trong cánh hạc.

Bằng tiếng hát sẽ sàng.

Bằng tiếng hát đồng hoang.

Thì thầm như loài cây hỏi lá.

Tôi bỗng nhớ loài hoa quỳ bé nhỏ.

Trên vùng đất khô cằn.

Và dành cho em một chút tình thân.

Trong hồn tôi gỗ đá.

Tiếng hát em xanh như dòng sông.

Qua bao cầu nước chảy.

Tôi muốn hóa thân làm chú học trò bé nhỏ.

Thích đánh ô quan.

Giật mình nghe chim hót.

Có phải tôi gãy nhánh cây đời còn trĩu hạt ?

Với bao năm tháng quạnh hiu.

Có khi ngồi nhìn phương xa.

Nhung nhớ một chiều.

Tiếng hát ấu thơ đâm cành hồi tưởng.

Em đến rất tình cờ.

Hát dùm tôi câu ước vọng.

Hát dùm tôi câu tình yêu.

Xôn xao trên môi em con gái.

Xin cảm ơn em.

Đã cho tôi mùa lộc mới.

Dịu dàng những cánh thiên hương.

Tiếng hát em xanh như dòng sông.

Cho tôi một thời nhung nhớ.

Cuối năm 1984.