Tiếng hát Lê Dung – Ca Khúc ” Chuyện Loài Cỏ Đêm” và ” Đèn Khuya”

Chuyện Loài Cỏ Đêm

Tác giả: Hoàng Trang

Tôi kể một câu chuyện

Chuyện loài cỏ đêm sống trong vùng tăm tối.

Chuyện thật xa xưa, bây giờ tôi còn nhớ xin kể cùng người nghe

Ngày xưa nơi một thôn nghèo, có đôi nhân tình sống thật là ấm êm.

Nàng bán hàng ngược xuôi mãi lo cho chàng tháng ngày vùi mài sử kinh.

Năm ấy nhà vua truyền mở hội khoa thi kén thêm người tài đức.

Nàng vội lo toan cho chàng lộ phí để lên kinh thành dự thi.

Ngày đi tay cầm tay buồn biết bao nhiêu lời hứa hẹn thề sắc son.

Anh hứa ngày vinh quy sẽ không phụ ơn nàng khổ nhọc ngày đêm.

Thế rồi ngày tháng trôi qua, nơi kinh thành xa xôi, chàng đi mãi không về.

Quê nhà nàng trông ngóng hun hút bóng tin chàng, nên lòng nàng héo hon.

Thế rồi rồi một hôm, tin từ kinh đô báo Trạng nguyên trở về làng, đón người xưa dấu yêu, nhưng than ôi khi về đến thì nàng vừa mới chết hôm qua sau những ngày đợi mong

Thương xót người chung tình, chàng bèn lệnh xây mộ nàng bằng đá quý.

Được một đêm sau, ngay trong lòng đá bỗng mọc loài cỏ hoang.

Lạ thay khi trời đêm tàn lúc sao mai về, loài cỏ bỗng héo hon, hôm sau lại xanh tươi nên người ta gọi là loài cỏ đêm.

Đèn Khuya

Tác giả: Lam Phương

Không biết đêm nay vì sao tôi buồn ?
Buồn vì trời mưa hay bão trong tim ?

Đã mấy thu qua tôi vẫn đi tìm
Để rồi buồn ơi ! nghe tiếng mưa đêm

Khi bước chân đi lần trong cuộc đời
Lời mẹ hiền ru còn nhớ khôn nguôi:
“Khi lớn con đi trên vạn nẻo đời
Đừng buồn khi lúc tay còn trắng tay”

Điệp khúc:
Mưa ơi ! Mưa ơi ! Còn nhớ thương hoài
Nhớ khi mẹ lo sớm chiều
Nhớ nụ cười khi nâng niu
Đôi tay run run ánh mắt dịu hiền
Biết tìm lại chốn nào

Mẹ ơi biết chăng
Đêm về quạnh hiu

Nghe tiếng mưa rơi mà nhớ thương nhiều
Đường về đèn khuya in bóng cô liêu
Ai biết đêm nay tôi vẫn mong chờ
Tìm lại những phút vui ngày ấu thơ