Tiếng Hát Châu Hoài Thu- Ca Khúc ” Sương Lạnh Chiều Đông” và “Không Bao Giờ Quên Anh”

 Mạnh Phát

Chiều xưa phai nắng dấu mòn đưa lối
Soi bóng chung đôi mà hoá chia phôi
Sương lạnh chiều đông vương tiếng thở
Của người nguyện đợi chờ
Nghẹn ngào giờ tiễn đưa

Chợt thấy lòng như rớt giữa hư vô
Đưa tiễn nhau đi ngại những đêm mưa
Đêm chập chờn buông lên giấc mộng
Em vẫn thường gặp anh
Như lúc xưa nơi sân trường

Anh lên đường trăm hướng
Em ở lại sầu thương
Buốt giá câu thơ những lúc đêm mờ
Ướt cánh hoa xưa vẫn nhớ hương chờ
Mà đắm trong nghẹn ngào

Mười năm mơ kết mây thành hoa trắng
Hoa vỡ, mây tan, tàn giấc mơ hoa
Anh hãy về đây trong giá lạnh
Vẫn nghe nồng hơi ấm của tâm hồn trọn mơ

Anh lên đường trăm hướng
Em ở lại sầu thương
Buốt giá câu thơ những lúc đêm mờ
Ướt cánh hoa xưa vẫn nhớ hương chờ
Mà đắm trong nghẹn ngàoMười năm mơ kết mây thành hoa trắng
Hoa vỡ, mây tan, tàn giấc mơ hoa
Anh hãy về đây trong giá lạnh
Vẫn nghe nồng hơi ấm của tâm hồn trọn mơ

Anh lên đường trăm hướng
Em ở lại sầu thương
Buốt giá câu thơ những lúc đêm mờ
Ướt cánh hoa xưa vẫn nhớ hương chờ
Mà đắm trong nghẹn ngào

Mười năm mơ kết mây thành hoa trắng
Hoa vỡ, mây tan, tàn giấc mơ hoa
Anh hãy về đây trong giá lạnh
Vẫn nghe nồng hơi ấm của tâm hồn trọn mơ

Anh hãy về đây trong giá lạnh
Vẫn nghe nồng hơi ấm của tâm hồn trọn mơ

Không Bao Giờ Quên Anh

Tác giả: Hoàng Trang

Tôi viết lên đây với tất cả chân thành của lòng tôi trao anh.
Ngày nao đã quen nhau vì chung hướng đời
mình trót trao nhau nụ cười.
Và tình yêu đó tôi đem ép trong tim,
Dù bụi thời gian có làm mờ đi kỷ niệm của hai chúng mình.
Tôi cũng không bao giờ, tôi không bao giờ quên anh.

Cho đến hôm nay với nức nở nghẹn ngào mình mềm lòng xa nhau.
Còn đâu những đêm anh dìu tôi lối về
buồn kể nhau nghe chuyện đời.
Tình mình nay chết như lá úa thu rơi,
Đường trần mồ côi tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình.
Ngơ ngác trong đêm trường, tôi chưa vơi niềm yêu thương.

Nhớ lúc chia phôi cầm tay chưa nói hết bao nhiêu niềm thương của tuổi xuân vừa tròn.
Xa nhau mấy người không buồn không nhớ xót xa cho tình yêu.
Nuối tiếc xa xôi, ngày xưa anh nói: “Vẫn yêu em nghìn năm, vẫn đợi em trọn đời.”
Nhưng nay hết rồi hai người hai lối
Lúc đêm buồn không anh?

Tôi gói yêu thương xin trao trả ân tình về người tôi yêu mến.
Đừng thương tiếc chi anh chuyện hai chúng mình là giấc mơ trong cuộc đời.
Tình mình nay chết như lá úa thu rơi,
Đường trần mồ côi tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình.
Tuy đã xa nhau rồi, nhưng không bao giờ quên anh.